Vương Trí “Hầu thống thiếp”

 
Đăng bởi: 10 March 2009
views  406 lượt xem
CHIA SẺ:

Vương Trí “Hầu Thống thiếp” hay còn gọi là “Nhất nhật vô thân thiếp”.

Vương Trí tự Thứ Đạo. Dưới thời Nam triều Vương Trí từng được xưng tụng là Thư thánh. Hầu thống thiếp bút pháp sảng lợi mà mạnh mẽ, hùng vĩ hiểm tuyệt. Vương Từ cùng với Vương Trí đều học theo lối bút pháp hướng ngoại (ngoại thác) của Vương Hiến Chi, lấy phóng túng làm chủ.

Mấy hôm nay để bức Hầu thống thiếp này làm desktop. Lúc rảnh rỗi lại nhìn qua nhìn lại vài lần, càng nhìn càng thấy tuyệt diệu trong cấu tứ của Vương Trí. Không những danh gia bây giờ không thể so sánh (nói thế là đã hạ nhục Vương Trí rồi) mà những danh gia đời Đường về sau cũng ít người có khả năng mẫn cảm đến như thế .

Những đại thư pháp gia đều là những người cực kì mẫn cảm đối với không gian, từng nét bút, kéo dài một chút, thu ngắn lại một chút, đều quan hệ rất lớn đối với chỉnh thể. Tính hoàn chỉnh trong tác phẩm là một yếu tố quan trọng để phân biệt danh tác và những “lởm tác”.

Tách rời đường nét để thấy bút pháp và quan hệ giữa kết cấu các chữ trong tác phẩm sẽ dễ dàng hơn nhiều so với nhìn mối quan hệ tổng hợp (chỉ trích 2 chữ) Mối quan hệ mật thiết trong sự bình hành và tề biên của từng nét bút trong hai chữ này:

hauthongthiep1

3 nét ngang bình hành mà thống nhất trong quan hệ (mầu đỏ)

2 nét thẳng có cùng một phương hướng thống nhất (mục đích rõ ràng – đường trắng)

Việc sử dụng tề biên sản sinh sự bình hành trong toàn bức. Tề biên không những đơn thuần là sự tương đối bình hành giữa các bút họa mà còn là sự khống chế chính xác những góc của từng chữ trong tác phẩm. Trong thư luận cổ thường nói rằng “Cổ nhân viết chữ, lấy pháp độ nghiêm cẩn không thể thêm càng không thể bớt” Việc chuẩn các có quan nhệ tới nội tại và cả ngoại tại. Nếu như từng hàng được đặt xếp nhau việc nhìn ra bình hành trong tác phẩm là điều đơn giản. Nhưng những tác phẩm kinh điển thường cách vài nét, thậm chí vài chữ, có khi là hàng trái và hàng phải còn có sự liên hệ này.

Minh họa 2

Có người cho rằng khi viết như thế thì người viết có đủ thời gian để suy nghĩ đến những vấn đề đó ko ? hay chỉ đơn thuần là việc nói nhăng của người ngoài thêm vào mà thôi? Không biết khi viết thì thư pháp gia nghĩ gì (vì t ko phải họ) nhưng phải khẳng định một điều rằng khi viết đã trở thành những kĩ năng (thậm chí có thể cho đó là bản năng)

Tề biên Bán nguyệt Tam giác Vuông

Tấn pháp cao cổ. Nhưng thử hỏi cao cổ thế nào ? và thế nào là cao cổ ?

Không gian trong tác phẩm (không gian bố bạch)

Đó chính là sự kết hợp hoàn chỉnh giữa đen và trắng. Tính hoàn hình của phần trắng trong tác phẩm. 1. Tính hoàn hình là việc tiếp cận các hình khối (hình học) như tròn, tam giác, hình vuông, hình thanh…càng tiếp cận thì hình thức thị giác càng trở nên rõ ràng, sức căng trong hình thức thị giác càng lớn . 2. Tính thu gọn (giản ước) thường được sử dụng bằng việc trùng phục bút, trùng điệp để tạo thành không gian tổng hợp, chiếm diện tích không gian lớn. 3. Sự đối sánh giữa không gian(trắng) lớn nhỏ. Khoa trương cho người xem cảm giác rộng lớn, mạnh mẽ, thoải mái. Thu hẹp cho cảm giác bức ép, ngưng tụ…

Minh họa 3

Bái Mai Tử – Nguyễn Hữu Sử
Nguồn: http://baimaitu.thuhoavietnam.com/?p=183

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
NGƯỜI ĐĂNG
 
Viết phản hồi