Thư pháp gia đời Nguyễn – Cao Bá Quát

 
Đăng bởi: 15 March 2008
views  2,944 lượt xem
CHIA SẺ:

Tên chữ Hán: 高伯适 (1809-1855), tự là Chu Thần, hiệu là Cúc Đường, biệt hiệu là Mẫn Hiên

Xuất thân trong một gia đình nhà nho nghèo, thanh liêm. Cao là nhà thơ lớn vẫn được coi như một anh hùng thời Nguyễn. Cha là cụ đồ nho Cao Hữu Chiếu. Anh ruột là Cao Bá Đạt (anh em sinh đôi) đỗ cử nhân, làm tri huyện Nông Cống, Thanh Hoá.

Chân dung Cao Bá Quát

Từ nhỏ đã nổi tiếng thần đồng. Năm 1831, thời Minh Mệnh đỗ Á nguyên kỳ thi hương ở Thăng Long, nhưng về sau bộ duyệt lại đánh xuống cuối bảng. Những năm 1832, 1835, hai phen ông vào Huế thi hội đều bị hỏng bởi lời văn phóng dật, không chịu khuôn phép, nhưng cũng từ đó mà tiếng tăm lẫy lừng.

Năm 1841 ông được bổ giữ chức Hành tẩu bộ lễ. Tháng 8 năm 1841 ông được cử làm sơ khảo trường thi Thừa Thiên, thấy một số bài thi hay nhưng phạm húy, ông cùng bạn chữa giúp. Việc bị phát giác, tội ông đáng chém nhưng sau được xét lại, chỉ cách chức và tù 3 năm.   Năm 1847 ông được mời làm ở Viện hàn lâm, sưu tầm văn thơ và làm chuyên khảo.

Cảm kìch trước thái độ ân cần giúp đỡ của hai vị công khanh là Tùng Thiện Vương và Tuy Lý Vương, Cao gia nhập Mặc Vân Thi xã do hai ông sáng lập. Cũng từ đó, Cao thường đi ngao du, lấy văn chương để nói đến chình trị và lẽ sống ở đời. Năm 1841, thời Thiệu Trị, theo lời đề cử của quan đầu tỉnh Bắc Ninh, ông được cử vào kinh giữ chức Hành tẩu bộ Lễ. Đây là thời kỳ Cao Bá Quát và Phương Đình Nguyễn Văn Siêu được nổi danh “Thần Siêu, Thánh Quát”.

Bút tích của Cao Bá Quát - Ảnh chụp trong Quốc Tử Giám

Thuở nhỏ, khi còn đang theo học ở trường Bắc Ninh. Cao đànổi tiếng về tài văn thơ, đối đáp thông minh và tài họa, song viết chữ rất xấu. Tình khì tuy ngông ngạo, nghịch ngợm nhưng bù lại Cao rất chịu khó và kiên nhẫn trong học tập. Học cùng làm, bao giờ ông cũng thực hiện đến nơi đến chốn, kỳ được mới chịu. Vì tính hiếu động, ban ngày hay lo tìm thú chơi, nhưng tự xấu hổ vì chữ viết như gà, đêm đến, Cao thường thức khuya miệt mài trên trang giấy để tập viết. Buồn ngủ, Cao thường tự buộc tóc mình lên xà nhà để mỗi lần “gật” bị tóc giật đau phải tỉnh lại. Chân muốn chạy, Cao buộc chân vào cạnh bàn. Tự mình “trị” mình, Cao Bá Quát kiên trì, không tự tha thứ, nản lòng. Do vậy mà sau này chữ Cao rất đẹp, đẹp như “rồng bay phượng múa”. Bút tìch hiện nay còn lưu lại trong bài đề tựa cuối cùng của Mai Am thi tập của công chúa Lại Đức, tự Thục Khanh, hiệu Mai Am, con gái vua Minh Mệnh.

Bút tích lưu lại của Cao không nhiều. Một trong những mặc tìch hiếm hoi của Cao còn lại có thể thấy được dù chỉ là bản sao, hiện được bảo quản trong Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Lạc khoản trái có đề: Cao Chu Thần đề thư. Tác phẩm Thư pháp lối hành thảo, ảnh hưởng nhiều từ Nhị Vương, viết tặng cho một nhà dưới chân núi Sài Sơn – Hà Tây. Hành bút lưu loát, bút ý liên miên. So với mặc tìch của Đổng Kỳ Xương, Văn Trưng Minh đời Minh không kém là mấy, danh thực bất hư truyền.

(Nguồn từ: Xuân Như Art)
Hà Nội Mar 14, 2008
Xuân Như

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 2.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Thư pháp gia đời Nguyễn – Cao Bá Quát, 2.0 out of 10 based on 1 rating
NGƯỜI ĐĂNG
Xuân Như - Vũ Thanh Tùng - Xây dựng và quản trị Mạng Thư Họa Việt Nam, chịu trách nhiệm quản trị hệ thống, biên tập nội dung Chuyên san và Diễn đàn. Website: http://xuannhu.thuhoavn.com
 
Viết phản hồi